Thứ Ba, 12 tháng 3, 2013

AI CŨNG CÓ THỂ MẮC BỆNH VIÊM MŨI DỊ ỨNG

AI CŨNG CÓ THỂ MẮC BỆNH VIÊM MŨI DỊ ỨNG
AI CŨNG CÓ THỂ MẮC BỆNH VIÊM MŨI DỊ ỨNG
Những ai có thể mắc bệnh viêm mũi dị ứng?
-  VMDU thường khởi phát ở độ tuổi 8 – 11 tuổi, nhưng có thể xuất hiện ở mọi lứa tuổi., VMDU thường gặp ở trẻ em với tỷ lệ cao chiếm tới 40 %. VMDU giảm dần theo tuổi tác, trên người già VMDU  ít gặp hơn.
- Tiền căn gia đình: gia đình có người bị dị ứng thì dễ mắc bệnh dị ứng hơn.
- Môi trường và nghề nghiệp tiếp xúc: những người làm việc trong môi trướng ô nhiễm, hoặc những nghề tiếp xúc nhiều với những chất gây dị ứng.
Điều trị bệnh viêm mũi dị ứng như thế nào? Vấn đề điều trị gồm 2 phần chính
Thứ nhất: Tự chăm sóc cho bản thân mình: cần kiểm soát môi trường, tránh tiếp xúc với yếu tố gay dị ứng
- Phấn hoa và nấm mốc ngoài trời
+  Thường thì chỉ chú ý tránh tiếp xúc với môi trường vào những mùa phấn hoa phát tán, ví dụ phấn hoa của cây cối hiện diện vào mùa xuân, hoa cỏ có ở cuối mùa xuân và suốt mùa hè…
+  Phấn hoa có chiều hướng xuất hiện cao vào thời tiết khô, nắng ấm, có gió; nên tránh tiếp xúc với bên ngoài trong thời gian này. Khi ra ngoài cần đóng kín cửa xe, đóng kín cửa sổ, cửa ra vào nhà hoặc tắm sạnh bụi phấn trên tóc, trên da  sau khi ra ngoài trời.
- Dị ứng bụi nhà
+  Bụi mạt - mò trong nhà ở trên đồ dùng phòng ngủ (chăn, mền, gối … ) thảm sàn nhà, đồ trang trí nội thất … Tránh bằng cách dùng máy hút bụi, tẩy thảm nhà bằng hóa chất, nếu được chăn, mền, gối … giặt mỗi 2 tuần trong nước 130 oF để diệt tất cả mạt - mò trên bề mặt. Thường mạt – mò bụi nhà chỉ phát triển ở độ ẩm > 50% do đó dùng máy điều hòa làm khô môi trường cũng rất hữu ích.
+  Đối với nấm mốc trong nhà cũng tránh bằng cách hạn chế độ ẩm trong nhà quá cao, không để đồ chứa nước trong nha để hạn chế sự phát triển của bào tử và nấm mốc.
+  Dị ứng lông thú, vật cưng nuôi trong nhà tốt nhất là tránh hoàn toàn không tiếp xúc, hoặc ít nhất cũng nên tránh xa, không cho vật nuôi lên giường hay sống chung trong phòng. Đối với dán nên có kế hoạch diệt thường xuyên.
- Đối với dị ứng nghề nghiệp: Nên tránh là biện pháp tốt nhất, nếu không có thể được thì nên dùng khẩu trang, mặt nạ tránh hít phải bụi nghề nghiệp.
- Đối với những chất kích thích gây dị ứng không đặc hiệu như: Khói thuốc, chất nặng mùi, hương liệu, nước hoa, môi trường ô nhiễm … nên tránh, vì những chất trên là yếu tố kích thích gây dị ứng và làm triệu chứng dị ứng trầm trọng thêm.
Thứ hai: Thuốc điều trị trong bệnh viêm mũi dị ứng
- Điều trị bằng thuốc Bệnh nhân có triệu chứng dị ứng từng đợt thì chỉ cần uống thuốc kháng dị ứng là đủ, hoặc nếu cần có thể dùng thêm thuốc chống nghẹt mũi. Đối với bệnh nhân có triệu chứng dị ứng mạn tính thì dùng cortcosteroids xịt mũi (chẳng hạn như Flixonase) là thích hợp nhất. Một số tác dụng phụ tại chỗ khi xịt corticoid  không đáng kể và rất hiếm xảy ra  như: gây kích thích rát tại chỗ, chảy máu mũi … những triệu chứng này thường ổn định ngay sau khi ngưng thuốc.
- Điều trị giải mẫn cảm
Là phương pháp dùng liều cao chất dị ứng trên bệnh nhân. Tỷ lệ thành công của phương pháp này rất cao 80 – 90 % trên bệnh nhân có dị ứng. Phương pháp này thường phải thực hiện trong thời gian dài, các triệu chứng không cải thiện rõ ràng trong 6 – 12 tháng và thường phải điều trị kéo dài liên tục 4 – 5 năm mới đạt hiệu quả mong muốn. Điều trị giải mẫn cảm không phải là phương pháp an toàn tuyệt đối, vì thỉnh thoảng phản ứng trầm trọng toàn thân vẫn xảy ra.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét